Thi thoảng, nó mở mắt, nhìn về phía ông Lưu, như muốn nói:
- Bố cứ yên tâm sang xã bên ăn giỗ, nhà cửa để con trông, bảo đảm không thằng trộm nào dám bén mảng.
Mực không nói khoác, nó là giống chó Phú Quốc bản lĩnh, thông minh và trung thành. Chính bố cũng thừa nhận và tự hào về nó mỗi khi nhà có khách đến chơi.
- "Tứ đại quốc khuyển" đấy, khôn lắm! Tôi mà không ở nhà, đố ai bước qua khỏi cổng…
Lúc ấy, Mực ngước nhìn bố trìu mến. Nó cảm nhận được tình cảm qua từng câu nói của bố và nó tin, bố yêu nó như con đẻ của mình.
Ờ mà ông Lưu làm gì có con đẻ, nên đích thực, nó là đứa con ruột duy nhất của ông còn gì?!
Mực không biết mẹ nó là ai, ngay sau khi mở mắt, nó đã bị người ta bắt đi và nuôi bằng sữa dành riêng cho cún con mất mẹ. Mực qua tay nhiều chủ, cuối cùng, nó được ông Lưu đón về nuôi khi vừa đầy một tháng tuổi. Ông đặt tên theo bộ lông đen như mực của nó.
Ngày ấy, ông Lưu còn vợ, nhưng không có con. Những lúc nhà chỉ có bố với Mực, ông xưng "bố" và gọi Mực bằng "con". Mực được bố chăm sóc, bón từng muỗng sữa, thìa cháo trong tiếng ta thán của vợ.
- Không lo mà chữa bệnh, bộ định nhận nó làm con luôn hả? Cứ ôm lấy con vật hôi hám ấy thì ngủ xa tôi ra…
Mực không biết bố bị "bệnh" gì, thấy bố vẫn mạnh khỏe, làm lụng quần quật cả ngày. Chẳng bù cho bà Lưu, suốt ngày ăn diện, rồi đi đâu tối mịt mới về.
Mực lớn rất nhanh, thấm thoắt tròn một tuổi và hiểu được chuyện của con người. Mực biết, khi màn đêm buông xuống, là lúc bố rất cô đơn, nhất là sau cái tối ồn ào đó.
Hôm ấy là ngày hè nóng bức. Trời tối, bố dọn cơm ra chiếc chõng tre ngoài sân. Mực ngồi dưới ngóng đợi ông quăng những miếng xương gặm dở thì có tiếng tru tréo ngoài cửa. Mực thả xương xuống đất, chạy xộc ra sủa vang.
- Vợ cắm sừng mà còn ngồi đó bình thản ăn uống! Ông Lưu đâu? Ra lôi con vợ lăng loàn về cho tôi nhờ.
Bị sỉ nhục, bố vẫn bình tĩnh đến lạ. Hình như bố đã đoán được kết cục này từ lâu. Bố buông bát đĩa xuống mâm, nhắc Mực quay vào góc nhà ngồi, rồi từ tốn ra mở cổng.
- Có việc gì thì mời cô Lý vào nói chuyện, to tiếng chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ…
Mực ngồi từ xa, hai tai dựng ngược, không bỏ sót một câu nào từ miệng người đàn bà. Thì ra, chồng của bà Lý có tình ý với bà Lưu. Sau nhiều ngày rình mò, bà Lý bắt quả tang họ đưa nhau vào nhà nghỉ trên thị xã. Bà Lý định xông vào đánh ghen nhưng chồng bà ta không vừa. Chẳng những không đụng được một sợi tóc tình nhân của lão, bà còn bị lão "tẩn" sưng mặt. Tức quá, bà Lý quay về trút giận lên bố.
Nghe đến đây, Mực xót xa cho bố. Cổ họng nó bật ra tiếng gầm gừ, cái mõm nhăn lại, vén hàm răng trắng nhởn, lộ hai cái răng nanh sắc nhọn sẵn sàng lao vào cắn xé mụ đàn bà vô lý, đã xát thêm muối vào nỗi đau của bố.
Mực! Bố đánh ánh mắt nghiêm khắc sang nhìn nó. Mực cụp mắt xuống, im thin thít. Nó hiểu: "Dù gì, nó cũng chỉ là một con chó, chẳng nên can dự vào chuyện con người!". Mực khẽ vẫy đuôi nhìn bố như biết lỗi!
Từ hôm ấy, không thấy bà Lưu quay về nữa. Nghe đâu đã cùng chồng bà Lý bỏ làng ra đi.
*
Trời chớm lạnh, những cơn gió từ phương Bắc tràn xuống chưa đủ làm rét thấu xương thịt, nhưng đủ gợi thức một mùa đông đang về. Ông Lưu mặc thêm áo khoác mỏng. Ông không quên cầm ra chiếc quần đã sờn gối, gấp gọn, rải xuống hiên nhà chỗ Mực hay nằm, rồi tới xe nổ máy.
Mực tiễn ông Lưu ra cửa, cái đuôi vẫy tít, miệng rít lên từng hồi.
- Trông nhà cẩn thận, chiều bố về… Ông Lưu cúi xuống xoa đầu nó.
Mực nhìn theo bố khi làn khói xe khét lẹt tan biến mới quay lại hiên nhà, nơi có chiếc quần bố đã rải sẵn cho nó.
Mực choàng dậy khịt khịt mũi, hai tai như chiếc ra-đa, lúc thì hướng ra cổng, lúc thì lại quay ngược về chiếc tủ trong nhà?
Hôm qua đi ăn giỗ ở xã bên, ông Lưu nghe nhiều chuyện về bà. Tay Lý đã bỏ rơi bà, quay về với vợ con. Thực lòng, bà Lưu cũng muốn về, nhưng không biết ông có đồng ý hay không? Hiện tại, bà đi làm thuê nay đây mai đó, rất cơ cực. Ông Lưu nghe tin lòng nặng trĩu. Suốt đường về, hình ảnh bà cứ bám riết lấy ông. Ông sẽ tha thứ cho bà. Ông muốn đón bà về, nhưng biết bà ở đâu?
Ông nhìn Mực. Nó nhìn bố đầy thấu hiểu.
- Đón mẹ về nhé Mực! - Ông Lưu thủ thỉ.
Con Mực vẫy đuôi rồi rít lên từng hồi vui sướng. Nó biết, trước kia bà chủ đối xử tồi với nó; khi bà chủ trở về, có thể tình cảm của bố với nó sẽ bị san sẻ. Nhưng có một điều chắc chắn, bà chủ về thì bố sẽ vui. Như vậy là đủ đối với nó!
Tác giả Trần Minh sinh năm 1970, sống tại Hà Nội. Công việc không hề liên quan đến nghề viết nhưng ông coi viết như một thú vui để rèn luyện tư duy. Ông dành thời gian viết và được cộng tác với một số tờ báo trung ương và địa phương trong mảng sáng tác cũng như mảng báo chí chính luận.

Với Báo Người Lao Động, ông đã góp mặt một số truyện ngắn và tản văn cùng một số bài đăng trong khuôn khổ các cuộc thi viết do báo tổ chức.
Link nội dung: https://travelteam.vn/chu-cho-hieu-chuyen-9794.html