Hàng xóm khổ sở vì tiếng reo hò ầm ĩ lúc 5 giờ rưỡi sáng. Nhưng họ chẳng thể làm được gì vì những kẻ yêu thể thao thản nhiên: "Chúng tôi có chơi vào giờ nghỉ trưa hay ban đêm đâu. Giờ này dậy được rồi". Âm thanh thể thao cũng giống như loa phường. Ta không thể bắt những người đang thực hiện những hoạt động lành mạnh ngậm miệng được.
Nhưng tôi thì chẳng hề hấn gì với tiếng đập bóng. Một gã trai 26 tuổi cày cuốc cả ngày, đặt lưng là ngủ như chết, thẳng một mạch đến sáng, hoặc thẳng luôn đến kiếp sau thì càng tốt. Chỉ có điều đêm qua tôi ngủ không sâu giấc, hầu như là lần hiếm hoi trong đời, nên tảng sáng mới bị đánh thức bởi tiếng đập bóng. Có lẽ tôi đã bị cơn ác mộng hành hạ khiến giấc ngủ trở nên chập chờn.
Minh họa: HOÀNG ĐẶNG
Song cũng vì thế mà tôi đoán lúc ở dưới hố nó thảm đến mức nào. Hỏi ở dưới đó bao lâu rồi. Nó bảo: "Lâu lắm". Dưới cái nóng 37 độ C, người nó như hòn than. Nhưng nó không khóc, chẳng phải vì dũng cảm hay kiên cường gì mà chỉ vì lành. Con người ta đôi khi lành đến độ cả khóc, cả cười cũng không dám. Nhưng may là thằng Bình dám cười. Nó hay cười, kể cả lúc bị đuổi việc, lúc túi không còn một xu hay đang đu đưa trên không trung cách mặt đất gần 100 m để lau cửa kính. Tối nay, tôi sẽ bảo thằng Bình nghỉ việc, phải dừng ngay công việc này lại. Cơn ác mộng này xuất hiện chắc là sự ráp nối của tiềm thức giữa cảnh tôi chứng kiến thằng Bình lửng lơ giữa trời.
*
Tối nay, không, có lẽ là ngay trưa nay thôi, tôi phải gọi điện cho thằng Bình bảo nó nghỉ việc. Giờ có nhẽ đã 5 giờ rưỡi, hoặc 6 giờ rưỡi, hay 7 giờ rưỡi rồi cũng nên. Nàng vẫn đang ngủ ngon lành trong góc tường, một chân gác lên đùi tôi nặng trĩu. Tôi vén cái ri-đô, không thấy thằng Bình ở đó nữa, vậy tôi đoán ít nhất cũng phải 6 giờ rưỡi rồi, vì thằng Bình hay dậy sớm. Nhìn ánh sáng bên ngoài, tôi không chắc là mấy giờ, bởi cửa sổ luôn bị chắn bởi bức tường của tòa nhà bên cạnh. Mở mắt ra nhìn thấy tường, trước khi nhắm mắt ngủ cũng thấy tường, ăn cơm thấy tường và cả làm tình cũng thấy tường.
Chúng tôi không lắp rèm, vì một cái rèm dán tường hạng bét cũng mất hai trăm ngàn. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Vả lại, rèm sinh ra là để cho ngôi nhà được riêng tư, kín đáo, ngăn những ánh mắt soi mói, che ánh sáng và cả làm đẹp nữa. Nhưng trước mặt là tường. Chẳng ai đục tường ra ngó chúng tôi cả. Thêm nữa, bức tường này thậm chí còn khiến người ở bên trong thấy sáng chiều như nhau vì chẳng mặt trời nào lọt được qua cái khe này. Vậy thì rèm mà làm gì.
Những ánh đèn ấm áp từ thị xã đã lùi dần lại phía sau, chỉ còn lại bóng đêm rét buốt và tịch mịch bao phủ lấy hai người khách bộ hành. Một chiếc taxi hiếm hoi vọt qua, có thể là người tài xế sau khi cố gắng chạy nốt cuốc cuối với mức thù lao hậu hĩnh thì hối hả về nhà cho kịp giờ giao thừa. Xuôi theo con dốc này là sẽ về đến nhà. Nhìn những bậc đá quen thuộc dẫn vào làng, tôi bỗng thấy mình bé lại. Khóe mắt tôi cay xè trong bóng đêm. Rất may là thằng Bình không nhìn thấy. Còn tôi nghe rõ mồn một tiếng xịt mũi của nó, sụt sịt như một thằng bé lên năm bị rơi xuống hố vôi.
- Bình à, cả Minh đấy hả con. Ôi cả hai đứa về này. Sao muộn thế con? Về mà không gọi trước gì cho mẹ. Hai ông tướng lại muốn gây bất ngờ đây mà.
- Lạnh cóng cả chưa? Khổ thân. Thôi, vẫn may kịp giờ giao thừa. Để bố xuống bếp đun cho ít nước lá mùi.
Tiếng bố mẹ tôi lao xao. Mắt tôi càng nhòe đi trong khói bếp đun ấm sực. Mùa đông bị bỏ lại ngoài cửa kia. Còn hơn tiếng nữa thôi là đến giao thừa.

Mùi của TếtĐỌC NGAY